Thứ Năm, 7 tháng 5, 2015

Trương chi


                                                
Chàng yêu cái nghiệp lái đò
Mà nghe tiến hát câu hò hồn nhiên
Chẳng mơ mũ áo bạc tiền
Cuộc đời sông nước con thuyền làm vui

Lẽ nào duyên phận khiến xui
Có người nghe hát ngậm ngùi nhớ mong
Ước ao gặp mặt tỏ lòng
Khát khao quấn cả dòng sông quanh mình

Giá như chàng cứ vô tình
Mặc cho trời đất bất bình mặc cho
Đem thân làm kiếp lái đò
Trách chàng sao chẳng biết lo phận chàng

Vào nơi lá ngọc cành vàng
Gặp nhau để lại bẽ bàng cho nhau
Ôm buồn reo xuống dòng sâu
Hóa thành cây đứng bên cầu ngóng trông
Vẫn chưa tỏ được nỗi lòng
Lại làm chiếc chén hiện trong bóng hình
Mỵ Nương trông thấy thương tình
Lệ rơi vào chén vỡ thành làm đôi

Chỉ cần đợi có thế thôi
Phải chăng chàng đã yên nơi suối vàng
Xót thương đôi lứa lỡ làng
Sông Tiêu Tương đã vội vang trốn đâu

Chỉ còn câu hát tìm nhau
Chỉ còn đồng lúa nương dâu bời bời
Để trong cõi nhơ mỗi người
Vẫn còn nguyên vẹn chuyện đời Trương Chi


1 nhận xét: