Thứ Bảy, 19 tháng 9, 2015

LÀM GIỖ MẸ TRÊN QUÊ NGƯỜI


Mâm cơm săp xếp đủ rồi
Con làm giỗ Mẹ ở nơi quê người
Nhà trọ thuê một chiếu thôi 
Bàn thờ một nửa nửa ngồi thắp hương
Một mình giọt tủi giọt thương
Giọt lăn vào dạ giọt vương trong đầu
Chỉ vì nghĩ đến dài lâu
Cho con ăn học mai sau nên người
Đến nơi cuối đất cùng trời
Chỗ nào cạn nước là nơi dễ mò
Nơi này kiếm được đủ no
Chỉ thương Mẹ phải lần dò tìm con
Đường âm lội suối trèo non
Lấy đâu xe cộ như con đường trần
Lại lo Mẹ đứng ngoài sân
Để con xin phép thổ thần người ta
Biết đâu mẹ vẫn ở nhà
Mâm cơm con cúng chỉ là cầu may
Con ngồi xoa nóng bàn tay
Cầu xin Mẹ chỉ lần này nữa thôi
Sang năm cháu hoc xong rồi
Con thề với Mẹ không rời quê hương /

Thứ Tư, 16 tháng 9, 2015

Một nửa


 Từ khi ta có được nhau
Mới hay trái đất bấy lâu chưa tròn
Nửa niềm vui nửa nỗi buồn
Xa nhau mới biết minh còn nửa thôi

Thứ Sáu, 11 tháng 9, 2015

Heo May

Chợt nghe nắng tràn qua ngõ
Lá vàng... giọt nắng rơi rơi...
Em nhặt xếp từng chồng nắng
Rưng rưng thu đã sang rồi

Ai biết tôi thầm níu kéo
Hè ơi! Sao lỡ vội đi?
Thu ơi! Sao vô duyên thế
Mời đâu cứ đến làm gì?

Tôi trách cả trời cả đất
Thời gian sao cứ phải quay?
Em ngẩng nhìn tôi bất chợt
Nụ cười vương sợi heo may

Thứ Ba, 1 tháng 9, 2015

Thượng Đế


Thượng Đế tìm đến nhà tranh
Ăn cơm niêu đất húp canh cua đồng
Giờ con mới được thỏa lòng
Cả đời mẹ đã sống trong cảnh này









Thứ Sáu, 21 tháng 8, 2015

Yêu xuông

Nhắc em chỉ giả vờ thôi
Hãy nhìn vào ống kính tôi tỏ tình
Vờ yêu như thể hết mình
Cứ như bổ trái tim mình hiến dâng

Bồi hồi ngơ ngẩn bâng khuâng
Sao tôi trống trải lâng lâng thế này
Khi thì tỉnh lúc lại say
Ảnh em ẩn hiện suốt ngày chẳng buông.

Biết rằng em chỉ yêu xuông
Mà tôi như ngựa buộc chuồng khổ chưa

Thứ Hai, 13 tháng 7, 2015

Ai cứu mình được chăng?

Biết người đó chưa chồng
Ừ thì mình chưa vợ
Thảo nào lòng chộn rộn
Nghĩ cứ chồng lên nhau

Vờ nhìn đi đẩu đâu.
Lại à quên sang ấy
Cạm mắt nhau giật nẩy
Như vừa làm gì sai

Kìm nén tiếng thở dài
Thầm rên lên khe khẽ
Đoán bên kia có lẽ
Cũng giống mình thì sao?

Mấy phen định vượt rào
Xòe diêm châm ngòi nổ
mơ chiếm được cao điểm
Lo bom chưa đủ cân

Đành lưỡng lự khất lần
Sợ để lâu sẽ mất
Đành nói ra sự thật
Ai cứu mình được chăng/

Thứ Ba, 19 tháng 5, 2015

Biển nóng

Chỉ cần kín một đôi nơi
Mượn cớ tắm biển hai tôi để trần
Nước trong, da mịn, đứng gần
Hình như nước biển đang đần nóng lên

Thứ Năm, 7 tháng 5, 2015

Trương chi


                                                
Chàng yêu cái nghiệp lái đò
Mà nghe tiến hát câu hò hồn nhiên
Chẳng mơ mũ áo bạc tiền
Cuộc đời sông nước con thuyền làm vui

Lẽ nào duyên phận khiến xui
Có người nghe hát ngậm ngùi nhớ mong
Ước ao gặp mặt tỏ lòng
Khát khao quấn cả dòng sông quanh mình

Giá như chàng cứ vô tình
Mặc cho trời đất bất bình mặc cho
Đem thân làm kiếp lái đò
Trách chàng sao chẳng biết lo phận chàng

Vào nơi lá ngọc cành vàng
Gặp nhau để lại bẽ bàng cho nhau
Ôm buồn reo xuống dòng sâu
Hóa thành cây đứng bên cầu ngóng trông
Vẫn chưa tỏ được nỗi lòng
Lại làm chiếc chén hiện trong bóng hình
Mỵ Nương trông thấy thương tình
Lệ rơi vào chén vỡ thành làm đôi

Chỉ cần đợi có thế thôi
Phải chăng chàng đã yên nơi suối vàng
Xót thương đôi lứa lỡ làng
Sông Tiêu Tương đã vội vang trốn đâu

Chỉ còn câu hát tìm nhau
Chỉ còn đồng lúa nương dâu bời bời
Để trong cõi nhơ mỗi người
Vẫn còn nguyên vẹn chuyện đời Trương Chi


Thứ Sáu, 20 tháng 3, 2015

Mấy lần em dọa chia ta


                                     Thân tặng: Phương Hoa


Mấy lần em dọa chia tay
Làm anh cuống  quít giãi bày thanh minh
Tội anh hay viết thơ tình
Mải mê giăng mắc hồn mình đó đây
  
Tình yêu ăm ắp dâng đầy
Dệt thêu cho thế gian này thêm xanh
 Thế rồi em, thế là  anh
Sợi nào vương vấn mà thành một đôi

Từ khi hạnh phúc lên ngôi
Thơ tình nhạt nhẽo, nổi trôi, bẽ bàng
Buồn rầu, thương xót, hoang mang
Lửa lòng san sẻ nhóm sang thơ tình

 Chợt nghe sấm động ùng ình
Từ đâu giông tố thình lình bủa vây
Mấy lần em dọa chia tay
Nếu còn lưu luyến đắm say thơ tình.
                                                        

Mấy lần em dọa chia tay.

Mấy lần em dọa chia tay
Làm anh cuống quít dãi bày thanh minh
Tội anh hay viết thơ tình
Mải mê giăng mắc hồn mình đó đây
Tình yêu ăm ắp giăng đầy
Dệt thêu cho trái đất này thêm xanh
Thế rồi anh, thế rồi anh
Sợi nào vương vấn mà thành một đôi

Từ khi hạnh phúc lên ngôi
Thơ tình tẻ nhạt nổi trôi bẽ bàng
Buồn rầu thương xót hoang mang
Lửa lòng san sẻ nhóm sang thơ tình

Chợt nghe sấm động ùng ình
Từ đâu giông tố thình lình bủa vây
Mấy lần em dọa chia tay
Nếu còn vương vấn đắm say thơ tình


Thứ Tư, 18 tháng 3, 2015

Vòng tay anh

          Đừng so người mẫu, siêu sao
Nàng Kiều cô Tấm… ôi chao… thôi rồi!

Em xin là chính mình thôi
Tình yêu hạnh phúc nhỏ nhoi yên bình
Tự tin chăm chút gia đình     
Ngày ngày nhấm nháp thơ tình anh trao
Chút đắng cay, chút ngọt ngào
Chút bâng khuâng chút dạt dào mênh mông

Mong chi vương miện lầu hồng

Em cần hạnh phúc trong vòng tay anh

Thứ Bảy, 14 tháng 3, 2015

Thi sĩ với mùa xuân.

Có lẽ tại anh là thi sĩ
Mùa xuân chưa tới đã mong chờ
Hành trang muôn thủa thành tri kỷ
Bạn đời
             Ly rượu
                                Mấy vần thơ

Bạn bè chúng nó lên danh cả
Đứa mải làm quan bận làm thày
Đua làm giám đốc toàn oai tất
Mình làm thi sĩ thế mà may!

Chẳng lo phá sản lo mất ghế
Mắc tội gian tham bệnh thừa tiền
Thế gian dàn xếp vào trang giấy
Nhân vật do mình tự dựng lên

Đất nước ngày càng thêm mới lạ
Xã hội giàu lên tính từng giờ
Con người thay đổi từ trong dạ
Ta đợi mùa xuân để làm thơ

Có lẽ tại anh là thi sĩ
Cứ nghĩ mùa xuân cũng là em
Nên rượu chỉ rót vào hai chén
Uống đã say chưa? Chửa hết thèm!

Thứ Ba, 10 tháng 3, 2015

Uống rượu giao thừa

Uống rượu giao thừa
Xuân chưa tới mà em thì xa lắm
Anh lang thang bấm đốt đợi chờ
Nhặt chút gió chút mưa chút nắng 
Thả vào bình ngâm rượu lamh thơ.
Vẫn biết xuân không bao giờ sai hẹn
Vân tin em đến kịp đón giao thừa
Anh thầm lo những nỗi lo bề bộn
Thế gian này bao quyến rũ đam mê
Lối em về qua phồn hoa đô thị
Những lầu son tháp ngọc ngời ngời
Những địa chỉ vượt quá tầm tưởng tượng
Những vòng tay nhung lụa đón mời
Lối em qua những thiên đường có thật
Những nàng tiên các cô cậu cong trời
Những quan tước đại thần đầy uy lực
Cả Ngọc Hoàng cũng sành điệu an chơi
Thơ chưa đọc mà rưng rưng súc động
Rượu uống đâu mà đã ngấm men cay
Trời sáng láng mây bồng bềnh như mộng
Em hay thơ mà hương sắc dâng đầy
Phút giao thừa em bất ngờ xuất hiện
Cả mừa xuân cũng ồ ạt tràn vào
Anh hứng trọn sóng thần kỳ diệu
Cùng đọc thơ và mang rượu ra khao.
Thích ·  · 

Thứ Tư, 28 tháng 1, 2015

Nỗi buồn

Nỗi buồn riêng của nhà thơ
Mà sao em lại dám vơ vào mình
Em buồn trông lại càng xinh
Cho xin một nửa chúng mình buồn chung

Nếu cho anh được sánh cùng
Sẽ đem tất cả để lồng vào thơ
Thế gian có sự bất ngờ
Nỗi buồn làm được bài thơ không buồn

Có khi nào ...: Em say chút thôi mà !

Có khi nào ...: Em say chút thôi mà !