Thứ Năm, 28 tháng 8, 2014

Giọt nghèo


Em mua vàng giả về đeo
Long lanh lấp lánh giọt nghèo trên tai
Lẽ nào em lỡ đùa dai
Biến chồng thành kẻ bất tài cấp cao

Tủi thân đôi lúc nghẹn ngào
Mặt tôi lúc ấy khác nào cơn giông
                                                             Đoán ra nàng đã động lòng
Giấu đi như thể là không cần gì

Chợt nhìn thấy vợ xấu đi
Tại lòng hối hận hay vì long lanh

Lựa lời mấy bận dỗ dành:
- Người đeo vàng giả đã thành số đông
Nàng như thấu hiểu lòng chồng
- Soi gương em thấy cũng không hơn gì

Giờ thì chẳng biết làm chi
 Tôi ngồi ao ước đến khi nào giầu.




Chủ Nhật, 17 tháng 8, 2014

Vừng ơi!... là cửa mở ra.
Người ấy xa rồi ... nỗi nhớ.
Thì thầm len lỏi từ lâu
Vẫn biết chỉ là bạn tốt.
Thề nguyền hẹn ước nào đâu
Người ấy chắc là buồn lắm
Không thèm tin nhắn một câu
Thì thôi. Chẳng thèm mong ngóng
Mà mình cấm nổi mình đâu???
Người ấy thật hiền...Thương lắm....
Bao phen ấp úng ..ngượng ngùng...
Đâu biết mình là phận gái.
Ưng mà vẫn nói là không.
Người ấy có nghe mình nhắn
Ngày mai nếu có đến nhà
Cửa khép mà then không đóng
Vừng ơi!...Là cửa mở ra./

Thứ Năm, 14 tháng 8, 2014

Hương Phù Sa: TÌNH ẢO

Hương Phù Sa: TÌNH ẢO: Tình trên trời ảo như mơ Mà sao say đắm đến ... ngơ ngẩn lòng ?

Đọc xong cứ ước mình được là tình ảo. để đươc cùng ngơ ngẩn lòng...

Thứ Bảy, 9 tháng 8, 2014

Huyền thoại mẹ

Mẹ yêu con hơn tất cả trên đởi
Mỗi lần đánh con lại sụt sùi ngồi khóc
Lặng lẽ nuôi con bằng trái tim nước mắt
Bằng tâm hồn trong suốt mênh mông. 

Con lớn rồi lo lấp biển đào sông
Khuấy trời đất làm giông làm bão
Tìm cho được đến tận cùng thật - ảo
Để bõ bèn xứng kẻ làm trai

Xây cho mình một sự nghiệp tương lai
Để có dịp lập công báo đáp
Với hy vọng một ngày không hẹn trước
Bước vinh quang trong chiến thắng khải hoàn.

Có ngờ đâu mẹ chẳng đợi con về
Tự cho mình đã làm xong bổn phận
Để mặc con chìm trong ân hận
Mẹ đã thành huyền thoại mẹ ơi!