Thứ Năm, 28 tháng 8, 2014

Giọt nghèo


Em mua vàng giả về đeo
Long lanh lấp lánh giọt nghèo trên tai
Lẽ nào em lỡ đùa dai
Biến chồng thành kẻ bất tài cấp cao

Tủi thân đôi lúc nghẹn ngào
Mặt tôi lúc ấy khác nào cơn giông
                                                             Đoán ra nàng đã động lòng
Giấu đi như thể là không cần gì

Chợt nhìn thấy vợ xấu đi
Tại lòng hối hận hay vì long lanh

Lựa lời mấy bận dỗ dành:
- Người đeo vàng giả đã thành số đông
Nàng như thấu hiểu lòng chồng
- Soi gương em thấy cũng không hơn gì

Giờ thì chẳng biết làm chi
 Tôi ngồi ao ước đến khi nào giầu.




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét